Hiển thị các bài đăng có nhãn sơ đồ mặt bằng chung cư 99 trần bình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sơ đồ mặt bằng chung cư 99 trần bình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

THIẾT KẾ BẢO TỒN, TÔN TẠO CÔNG TRÌNH XÂY DỰNG



Ở Hồng Kông, những công trình mới được xây dựng bên cạnh khu vực di tích luôn phải đảm bảo tính tôn trọng và độ ổn định tuyệt đối tới quần thể di tích. Luật pháp bắt buộc “ Các công trình xây dựng lớn phải đảm bảo một khoảng cách lớn nhất có thể tính từ khu vực xây dựng đến khu vực di tích” . Bên cạnh đó, góc nhìn của khu vực di tích phải được mở rộng một cách tối đa.
Các di sản kiến trúc ở Vancouver, Canada được tổ chức theo chuỗi liền mạch về mặt tạo hình, đảm bảo tính đồng nhất với khu phố người Hoa. Nó bao gồm sự nhấn mạnh về mặt đứng (độ cao cửa sổ, cột), lẫn việc sử dụng các mầu sắc tươi sáng, và một lượng lớn các bảng hiệu nhỏ bằng gỗ. Họ luôn cân nhắc kỹ lưỡng sự quan trọng giữa chiều rộng và chiều cao, hình thức tạo hình, để gìn giữ tính xác thực của công trình.
>>> Chung cư 99 Trần Bình Hà Nội liệu có đảm bảo khoảng cách đến khu vực di tích?

Với vai trò là khu phố lịch sử, phố người Hoa ở Vancouver, đã tự tạo riêng cho mình quy chuẩn thiết kế. Những quy chuẩn này, lấy ví dụ cụ thể, là kích thước giớ hạn của chiều rộng phần cửa hàng buôn bán phía trước hay sự phân chia của các cột nhà chỉ cách nhau một khoảng 7.6m . Họ đặt các quy tắc về chiều cao của từng phần trong mối tương đồng với các công trình liền kề khác cũng như chiều cao của các tầng phải cao hơn mặt trước và đẩy lùi một chút về phía sau. Thành phố đã ấn định các nguyên tắc này cho cả những khu vực có di tích lẫn những khu vực có các công trình mới xây dựng.
Thành phố San Francisco là nơi mà tỷ lệ của công trình được nhấn mạnh ở các khu vực di sản, tuy nhiên lại ít đặt điểm nhấn vào chi tiết tạo hình kiến trúc, vì họ nhận ra được sự quan trọng của tính không đồng nhất và tính riêng biệt của từng khu vực di sản
Trong hình 1, “Các ngôi nhà trong từng cụm mang sự đa dạng cả về hình thức lẫn chi tiết, tuy nhiên, tỷ lệ của các ngôi nhà đồng nhất, giúp dễ dàng nhận ra được tính cách đặc trưng của từng cụm.” Hình 2 cho thấy tính không phù hợp của các ngôi nhà với sự khác biệt rõ rệt về hình khối cũng như mái nhà được tạo hình khác với những ngôi nhà còn lại trên phố.
Hình 3 nhấn mạnh tính quan trọng của các ô cửa sổ mới phải phù hợp với tỷ lệ cửa sổ những ngôi nhà còn lại trên con phố. Trong quá khứ,những ô cửa sổ truyền thống thường có tỷ lệ nhỏ

Bảo tồn di tích kiến trúc công trình xây dựng

Lịch sử của một thành phố gắn liền với những di tích kiến trúc của nó. Trong tâm trí của mình, người dân thường gắn những ký ức và những bài học lịch sử mà họ được thừa hưởng với việc xây dựng các kiến trúc xung quanh. Khi các kiến trúc này bị chuyển đổi hoặc bị phá huỷ, sự nhận thức về khía cạnh lịch sử của các công trình di sản sẽ bị phai nhạt. Việc bảo tồn những di sản là các công trình xây dựng là một phần rất quan trọng của văn hoá và phát triển văn hoá trong tương lai. Để bảo tồn được di tích kiến trúc thành công, các nhà hoạch định chính sách nên áp dụng những điều luật một cách chặt chẽ, nhưng cũng nên nhận thức rõ rằng mỗi một di sản cần có kế hoạch riêng phù hợp.

>>> Kiến trúc đẹp tại chung cư 99 Trần Bình

PHÁC THẢO NHỮNG ĐIỀU LUẬT ĐỊA PHƯƠNG VÀ HƯỚNG DẪN VỀ THIẾT KẾ
 
Ở Việt Nam, chính quyền địa phương (Uỷ ban Nhân dân) chịu trách nhiệm quản lý và phát triển khu vực đô thị. Khi việc quản lý và phát triển liên quan đến di sản đô
thị, trách nhiệm này cần được chia sẻ với uỷ ban hoặc cơ quan chuyên trách về bảo tồn (giống như ở Hà Nội, Hội An và Huế). Vai trò và trách nhiệm giữa các cơ quan chuyên trách về bảo tồn và Ủy ban nhân dân không phải lúc nào cũng rõ ràng (Liên hệ Chương 6 để biết những chi tiết liên quan đến trách nhiệm được quy định trong các văn bản pháp luật)
Để ngăn chặn việc sao chép những đặc trưng mang tính chất lịch sử của các vùng lân cận trong cải tạo và xây mới, các chính quyền địa phương nên phổ biến những
quy định riêng của từng địa phương. Ở Việt Nam, những quy định này có thể được soạn thảo bởi các chuyên gia về di sản ở thành phố, quận hoặc phường (hoặc do các hội đồng/uỷ ban đặc biệt). Những quy định này nên được phổ biến rộng rãi và áp dụng triệt để. Để việc áp dụng được hiệu quả hơn, những quy định nên được áp dụng như một phần của một bộ luật có tầm ảnh hưởng lớn hơn.
Những vùng thành thị lân cận có nhiều di tích cũng nên phổ biến những hướng dẫn về thiết kế để làm hài hoà và thống nhất về phong cách kiến trúc. Khi những quy định không được thi hành thì những hướng dẫn về thiết kế kiến trúc là rất cần thiết. Việc soạn thảo các quy định và những hướng dẫn về kiến trúc nên được tiến hành bởi các uỷ ban chiến lược với sự tham gia của các nhà quy hoạch đô thị, kiến trúc sư, nhà sử học, luật sư, những nhà điều hành luật và những người đại diện của các vùng lân cận. 

TU BỔ DI TÍCH

Việc lựa chọn cách tiếp cận đối với một di tích cụ thể phụ thuộc vào lợi ích của những người có liên quan. Nếu một cách tiếp cận tích cực được lựa chọn thì việc cải tạo sẽ củng cố thêm giá trị của khu di tích lịch sử đó. Ở những di tích lịch sử thuộc sở hữu công cộng hoặc được tài trợ, có một số vấn đề chung có thể tránh được và một vài chiến lược có thể được áp dụng như sau:
• Kiểm soát chi phí: KHÔNG NÊN
1. Không chi trả quá nhiều cho việc kiếm lợi nhuận
2. Không tiêu quá nhiều cho việc xây dựng lại; dự tính trước người mua, người thuê và không nâng cấp quá mức.
3. Không giao việc quản lý tài chính cho kiến trúc sư, đồng thời cũng không giao quyền thẩm định thiết kế cho những người nắm giữ tài chính.
• Chiến lược về di sản: NÊN
1. Nên tiến hành những hoạt động khảo sát đánh giá chi tiết về di tích
2. Nên có những cuộc trao đổi trước với những nhà soạn thảo luật và những quan chức nhà nước
3. Chỉ nên thuê những kiến trúc sư có kinh nghiệm về tu sửa và nâng cấp
(Ba mục cuối này cũng áp dụng cho những di sản thuộc sở hữu cá nhân)
4. Nên tạo ra những thay đổi hai chiều nhiều nhất có thể
5. Nên chuẩn bị cho việc tái sử dụng một cách phù hợp và có kế hoạch cho việc sử dụng chúng
6. Nên kêu gọi nhiều nguồn tài trợ
Khi áp dụng những nguyên tắc của việc tái sử dụng một cách phù hợp, hãy để những công trình đó nói cho bạn biết nên tu sửa như thế nào bằng những phân tích
chính xác về thiết kế và các tiềm năng sử dụng của nó. Đối với các di tích thuộc sở hữu tư nhân, nguồn tài trợ và cách tiếp cận phức tạp hơn rất nhiều. Việc đó đòi hỏi
một cách tiếp cận linh hoạt và sáng tạo đối với việc quản lý di sản gắn liền với lợi ích của những bên liên quan.
Khi chọn lựa cách tiếp cận cho một khu di tích nhất định và phác thảo những chi tiết của thiết kế, những chuyên gia về di sản nên tư vấn cho những chủ sở hữu và nhà xây dựng. Các quy định về thiết kế nên được thể hiện rõ ràng
cho những nhà xây dựng vì sau đó họ phải trình bày những vấn đề này trong bản Đánh giá tác động đối với di sản. Khi những quy định về bảo tồn không được hiểu đầy đủ, có thể sẽ bàn bạc thêm về các chi tiết thiết kế
với chủ sở hữu di sản.